Phía Tổ hợp Thường Ôn.
Ôn Minh một tay xách chai nước ngọt, tay kia cầm ly, mặt mày rạng rỡ đứng chắn trước mặt Xương Tiểu Ngọc.
"Tiểu Ngọc, cô cứ đi theo tôi là được, mấy việc mời rượu này cứ để tôi lo."
Giọng điệu ân cần, thái độ xởi lởi, hắn bước tới cạnh bàn.
Xương Tiểu Ngọc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, vui vẻ tận hưởng sự nhàn nhã, đi chếch phía sau hắn nửa bước.
"Cảm ơn mọi người đã ủng hộ."
Ôn Minh hệt như tiên phong mở đường, cứ đến bàn nào là chủ động uống nước ngọt, trông cũng khá lịch sự, đúng mực.
Xương Tiểu Ngọc chỉ cần đứng phía sau, thỉnh thoảng gật đầu, mỉm cười xem như đáp lễ.
Đến trước một bàn ăn, nhìn qua là biết gia đình ba thế hệ: ông bà nội, một cặp vợ chồng trung niên và hai đứa trẻ.
"Bà ơi, chị kia có phải người trên tivi không ạ?" Bé gái cất giọng non nớt hỏi.
"Ôi chao! Đúng thật này! Mắt con tinh thế." Người mẹ đứng bên cạnh khen con gái vài câu.
"À ừm... cô Xương, cô có thể chụp chung với cháu nhà tôi một tấm ảnh được không... một tấm thôi." Người đàn ông trung niên bên cạnh hơi ngượng ngùng xoa xoa tay.
"Ngại quá, ở đây đông người như vậy, nếu ai cũng đòi chụp ảnh thì thật sự không tiếp xuể." Ôn Minh hơi nghiêng người, chắn trước mặt Xương Tiểu Ngọc, "Mong anh thông cảm!"
Người đàn ông trung niên lộ vẻ thất vọng, nhưng vẫn gật đầu: "Hiểu mà, hiểu mà, không làm phiền mọi người nữa..."
"Không sao đâu." Một giọng nói trong trẻo, lạnh nhạt vang lên.
Xương Tiểu Ngọc bước ra từ phía sau Ôn Minh, nhìn bé gái rồi khẽ cong khóe môi: "Lại đây nào, chị chụp với em một tấm nhé."
"Được thật ạ? Thích quá!" Bé gái nhảy cẫng lên vì vui sướng, lúc chạy tới suýt chút nữa thì vấp ngã.
Cả gia đình vui vẻ chụp liên tiếp mấy tấm mới chịu thôi.
【Pha cản người "chu đáo" này của Ôn Minh đúng là thánh liếm tự mình đa tình rồi】
【Bình thường thấy Tiểu Ngọc tỷ khá cao lãnh, nhưng với bà con lối xóm lại rất dịu dàng, nhất là với trẻ con】
【Ôn Minh: Tôi thấy cô cần được bảo vệ; Xương Tiểu Ngọc: Không, tôi thấy không cần】
【Tiểu Ngọc tỷ chỉ là không thích nói nhiều thôi, chứ đâu phải người lạnh lùng vô tình, ra ngoài lúc nào cô ấy cũng rất lịch sự và hòa nhã mà】
【……】
Phía Tổ hợp Hồ Dương Lâm.
Lâm Nhàn bưng ly nước tiến về phía một bàn toàn thanh niên.
Trông có vẻ là sinh viên đại học, tầm sáu bảy người đang sôi nổi tranh nhau mấy miếng thịt cuối cùng.
"Các em sinh viên!"
Lâm Nhàn gõ nhẹ ly nước vào cạnh bàn, dõng dạc nói: "Đừng ăn nữa, thầy Lâm đến lên lớp đây!"
Cả bàn ngẩn ra một chốc, sau đó lập tức cười ồ lên.
"Anh chàng buông xuôi ơi, anh từng học đại học chưa đấy mà đòi lên lớp cho bọn em?" Một nam sinh đeo kính cười hì hì đáp trả.
"Cậu nói thế là dở rồi, tôi từ lâu đã biết, đời sinh viên... sướng lắm." Lâm Nhàn cười trêu chọc một câu.
"Không sao đâu anh, là vàng thì kiểu gì cũng phát sáng, rất nhiều sinh viên bọn em thích anh lắm." Một nam sinh khác lên tiếng khẳng định năng lực của Lâm Nhàn.
"Nói hay lắm, là vàng thì kiểu gì cũng phát sáng!"
Lâm Nhàn bưng ly nước lên, đột nhiên chuyển giọng: "Nhưng nếu tôi là cục sắt thì sao đây?"
"Hahaha!"
"Hahaha!"
"Hahaha!"
Cả bàn cười nổ ruột, nhưng cũng đồng loạt nâng ly lên.
"Được rồi, sang bàn tiếp theo đây. Các em nhớ nhé: Các em nhất định sẽ làm được!"Lâm Nhàn nắm chặt tay cổ vũ cho các bạn sinh viên, sau đó quay người lại: "Trừ khi... các cậu không 'được' thôi!"
Bầu không khí lập tức trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Ba người đi về phía các bàn khác, cố gắng giao lưu được càng nhiều bàn càng tốt.
"Thần Thần đáng yêu quá! Lại đây với chị nào!"
Thần Thần nhanh chóng bị mấy chị gái vây quanh, người thì nhét cho nắm kẹo lạc, người lại đưa cho gói bánh quy nhỏ...
"Em cảm ơn các chị ạ!"
Hai cái túi áo nhỏ của Thần Thần thoắt cái đã căng phồng.
Nhân lúc Thần Thần cúi đầu sắp xếp lại túi áo, Lâm Nhàn dùng hai ngón tay nhanh như chớp kẹp mất hai viên kẹo lạc rồi giấu tịt vào túi mình.
"Bố!"
Thần Thần ngẩng phắt đầu lên, trợn tròn mắt: "Bố ăn trộm kẹo của con!"
"Bố đang xách hộ cho đỡ nặng thôi, sợ con đi lại mệt."
"Thế bố trả kẹo cho con đây!"
"Vào bụng mất rồi, hay là... bố nhổ ra nhé?"
"Eo ôi kinh quá!"
Hai bố con người đuổi kẻ trốn, chạy vòng quanh bàn ăn khiến Hồ Vũ Miên nhìn mà nhức cả đầu.
【Sắt gỉ thì sao? Sắt gỉ cũng ngầu lắm chứ bộ!】
【Rốt cuộc là "đời sinh viên sướng", hay là "đời sinh viên... sướng" thế? Cứ nói úp úp mở mở!】
【Hình như anh chàng buông xuôi học cao đẳng thì phải, vậy câu hỏi đặt ra là: Cao đẳng có được tính là đại học không?】
【Màn hố nhau hằng ngày của hai bố con lại lên sóng, xem tấu hài thế này mãi không chán!】
【……】
Màn mời rượu kết thúc trong không khí náo nhiệt xen lẫn chút ngượng ngùng.
Ba nhóm khách mời lần lượt quay lại bàn chính, mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau.
Hồ Vũ Miên lén xoa xoa cái dạ dày hơi ậm ạch; Xương Tiểu Ngọc vẫn giữ nguyên vẻ tao nhã; Triệu Mỹ Linh thì đang cúi đầu kiểm tra đoạn video vừa quay.
Hàn Phi Vũ mặt mày sa sầm, liên tục dùng khăn ướt lau đi lau lại mấy ngón tay.
Ôn Minh ân cần rót cho Xương Tiểu Ngọc một cốc nước ấm: "Tiểu Ngọc, cô uống ngụm nước cho thấm giọng đi."
"Cảm ơn."
Xương Tiểu Ngọc nhận lấy cốc nước, ngẩng đầu nhìn về phía nhóm người trưởng thôn đang đi tới.
"Các thầy cô ơi! Các thầy cô!"
Giọng trưởng thôn oang oang, trên mặt không giấu nổi vẻ hào hứng: "Phiền mọi người ký giúp cái tên làm kỷ niệm nhé."
Phía sau, vài cán bộ thôn đang khiêng một cuộn canvas lớn, nhìn độ dày này nếu trải ra chắc phải dài tới vài chục mét.
Trong lúc nói chuyện, bức canvas đã được cẩn thận kéo ra vài mét, mấy cán bộ phải gồng mình ôm lấy.
"Bức canvas này chờ các thầy cô ký tên xong sẽ được mang sang bên phía du khách, để bà con đến dự hôm nay cũng ký vào luôn!"
Trưởng thôn xoa xoa tay, hai mắt sáng rực: "Xem như là món quà kỷ niệm cho 'Lễ hội ẩm thực văn hóa thôn quê' lần thứ nhất! Sau này nếu năm nào cũng tổ chức được, thì đây chính là đồ cổ đấy!"
Nhìn bức canvas, trưởng thôn vô cùng phấn khích. Đây đều là thành tích của ông chứ đâu, biết đâu chừng còn được lưu danh muôn thuở nữa cơ.
Ngoài việc ký tên lưu niệm, trưởng thôn còn mang theo một vài món đồ điêu khắc gỗ nhỏ do những người thợ khéo tay trong vùng chế tác, chia cho từng người một.
"Ý tưởng này hay đấy! Nào nào nào, mời các khách mời ký trước!"
MC cũng liên tục gật gù, đây đúng là điển hình của việc đôi bên cùng có lợi, hợp tác cùng phát triển.
Nhân viên công tác nhanh chóng chuẩn bị sẵn vài cây bút dạ ngòi to.
"Thần Thần, con lên trước đi."
Lâm Nhàn dúi cây bút vào tay con trai: "Viết to vào nhé, đừng có bé tí như kiến bò đấy."
Thần Thần nằm bò ra trước bức canvas, nắn nót viết ba chữ "Lâm Tảo Thần", lại còn vẽ thêm một ông mặt trời nhỏ xíu bên cạnh tên mình.
Hồ Vũ Miên nối gót ngay sau Thần Thần, ký tên mình ở ngay bên cạnh.Lâm Nhàn chắp tay sau lưng, chưa nhận lấy bút dạ vội mà chỉ mỉm cười nhìn những người khác ký tên.
Hàn Phi Vũ nhận lấy bút, dùng nét chữ thảo mà hắn tự cho là mang đậm tính nghệ thuật, nhanh chóng ngoáy ra ba chữ "Hàn Phi Vũ".
Cuối cùng, đợi đến khi MC cũng viết xong xuôi, Lâm Nhàn mới cầm lấy bút.
"Để tôi chốt hạ cho!"
Lâm Nhàn giơ tay lên, vung bút kéo dài cả nửa mét sang hai bên mới chịu dừng. Mọi người vừa nhìn là biết ngay có điềm, chữ này to quá đáng rồi đấy.
Sau khi viết xong chữ "Lâm" to chình ình, nét chữ "Nhàn" của hắn liền khoanh tròn, bao trọn lấy tên của tất cả những người khác vào bên trong.
"Ý nghĩa của nét này là tôi bảo kê cho cả hội, xong xuôi!"
Lâm Nhàn hài lòng phủi tay. Tên của những người khác cộng lại cũng chẳng to bằng một chữ trong tên hắn.
"Đúng là kẻ nổi bật!"
Hàn Phi Vũ sa sầm mặt mày, lầm bầm một câu.
【Màn ký tên tuy hơi phèn nhưng mà ấm áp ghê! Hình mặt trời nhỏ Thần Thần vẽ đáng yêu quá! Chữ của Bối Bối nhìn ngô nghê cưng xỉu!】
【Cách xa mấy mét cũng nhìn thấy tên của anh chàng buông xuôi, đúng là đè bẹp tất cả mọi người, chắc du khách phía sau cũng chẳng ai vượt qua nổi cái size này đâu.】
【Người ta ký tên để làm kỷ niệm, Lâm Nhàn ký tên là để "thầu trọn gói" — cái diện tích chiếm dụng này quá đáng lắm rồi đấy nhé!】
【Đây là 'phong trào rào đất' thời đại mới đấy à? Thảo nào đòi viết cuối cùng, là để đảm bảo gom sạch tất cả mọi người vào trong đúng không?】
【……】



